Cha mẹ mất mặt vì con không có giấy khen?

13-11-202056

Phụ huynh thường dằn vặt khi con bị điểm thấp, không được giấy khen. Điều này khiến việc học hành của con trẻ trở nên rất áp lực. Vậy, đến khi nào con em mới được học trong niềm vui của chính mình? 

Khi thấy con học hành không bằng 'con nhà người ta', cha mẹ thường bắt, ép con đi học thêm để củng cố kiến thức. Bên cạnh đó, trong trường hợp con đã đạt tích tốt, cha mẹ vẫn luôn mốn con xuất sắc hơn. Thực sự, chúng ta luôn muốn dồn ép con học hành để đạt sự vượt trội.

Trên thực tế, không ít phụ huynh cảm thấy 'bất an' khi ép con đi học. Họ dường như cảm thấy bất lực, không định hướng như con tàu sắp chìm. Cứ thế, áp lực thi cử, điểm số, trường chuyên khiến cho trường áp giáo viên, giáo viên lại áp học sinh…

Câu chuyện 'con nhà người ta' 

Đêm qua, chị gái gọi điện từ quê lên than thở với tôi: "Năm nay, thằng Mạnh lại không được giấy khen dì ạ! Thi cháu chỉ được 5 điểm toán thôi". Chị thở dài. Năm nào cũng vậy, chị luôn áp lực trước điểm số của con. Kể từ năm lớp 1 đến nay, cháu Mạnh chưa bao giờ nhận được giấy khen. Điều này khiến anh chị tôi cảm thấy rất đau đầu. Chị kể tiếp ở công ty chị làm việc, nếu con được giấy khen thì chị sẽ được khen thưởng dù tiền thì không nhiều nhưng được cái tiếng. 

Thấy thế, tôi thường động viên chị rằng giấy khen không phải là tất cả. Thế nhưng, không để tôi nói hết câu, chị đã cắt ngang. "Con nhà khác có giấy khen. Con mình học cả năm tốn bao nhiêu khoản. Nó không có nổi một thành tích đem về thì khác nào mình đóng tiền ngu?". Sau đó, chị lại thêm một tiếng thở dài. Tôi cảm nhận sự bất lực từ chị rất rõ. Chị tiếp: "Sau này, con dì lớn, cứ lên cấp một, cấp hai sẽ hiểu".

Đôi khi, tôi tự hỏi: "Điều gì khiến hai mẹ con cứ phải hành tỏi với chuyện học đến tận khuya như vậy? Lý do mà đến một giấc ngủ ngon cũng khó khăn? Trong giấc ngủ của con luôn bị ám ảnh bởi những nỗi lo học hành, thi cử? Từ một cậu nhóc nhanh nhẹn, thích đá bóng giờ trở nên lầm lì, cứ phải lặng lẽ bên bàn học cả những buổi cuối tuần.

Tạo sao con chỉ đứng thứ 5 trong lớp?

Một chị đồng nghiệp của tôi tỏ ra buồn bã khi họp phụ huynh về  việc con xếp hạng 5 của lớp. Tôi nói cháu đứng thứ 5/38 đã là học sinh giỏi rồi. Chị liền đáp: "Tôi đã bỏ hàng đống tiền vào cho cháu. Vậy mà nó..."

Bỗng, chị bỏ lửng câu nói và lại tiếp tục kể về lý do tại sao cháu không được nhất lớp. Sau đó, chị tiếp tục nói về những câu chuyện nhồi nhét kiến thức và mong muốn con đạt điểm cao. Chắc chắn, con chị phải tranh thủ đi học trung tâm hoặc mời gia sư giỏi về cho yên tâm.

Theo chị, trung bình mỗi tháng, số tiền chi khoảng 4-5 triệu cho con học thêm tất cả các môn. Tiếp đến, chị lại than: "Đúng là đen! Môn văn ám quá nê con chị mất luôn vị trí top 1.

Chị soi điểm số và luôn trong trạng thái khó chịu khi con bị điểm thua bạn A, bạn B trong lớp. Nhiều lúc, tuy đang trong giờ làm việc, chị nhấp nhổm không yên mỗi khi con có bài kiểm tra hoặc thi học kỳ. Đến khi, khi con không đạt được kết quả như mong muốn, chị như người mất của, bực dọc. 

Chắc vì sĩ diện, nhiều người vẫn sợ con không đạt được thành tích như mong muốn. Mấy ai có thể an tâm, không thất vọng khi kết quả học tập của con xếp cuối lớp? Cái tôi của họ lớn quá. Niềm kỳ vọng của chúng ta không có điểm dừng. Trẻ đang là những con chốt trên bàn cờ.

Làm sao chúng ta không bị dằn vặt khi con bị điểm thấp? Có lẽ là do sân si từ chính bố mẹ. Cuối cùng, đứa trẻ cứ phải gồng lên và không được là chính mình?

Hãy cho con một mùa hè trọn vẹn dù cho năm học đó con có thế nào. Phụ huynh hãy trân trọng sự nỗ lực của con dù không về nhất hoặc không được giấy khen.

Chúng ta vẫn thiết tha mong giáo viên tôn trọng sự sáng tạo của con. Thế mà chúng ta đang nhốt con quá kỹ bên sách vở. Khi không được là chính mình, làm sao con có đủ vốn sống, có đủ sự trải nghiệm,... để trưởng thành?

Minh Hà
Thẻ:

Bình luận

Bạn có thể tham gia bình luận ở đây, để được mọi người cùng chia sẻ và góp ý sau khi đăng nhập