Mẹ chồng bế cháu đòi đi xét nghiệm ADN, tôi vứt lại tờ giấy khiến bà ngất lịm

22-11-202017

Mẹ chồng không thèm nhìn mặt tôi từ lúc mang bầu đến lúc để con, bà luôn chê và thậm chí là không ăn những món tôi nấu.

Ai chẳng mong lấy có một cuộc sống gia đình màu hồng, tuy nhiên, có nhiều chuyện xảy ra mà bản thân không làm chủ được. Khi còn độc thân, tôi chỉ nghĩ đơn giản việc yêu chiều chồng,  cung phụng gia đình chồng vậy là đủ, sau này tôi nhận ra, việc tôi tốt với họ và việc họ tốt lại với tôi là hai chuyện khác nhau. 

Hai chúng tôi yêu nhau được một năm rưỡi, thì tôi mang thai cháu bé, lúc ấy hai vợ chồng còn trẻ và chưa có gì, bố mẹ chồng phản đối kịch liệt vì không hợp tuổi. Đến khi tới bệnh viện, bác sĩ cảnh báo, nhiều khả năng về sau không có con được nữa, thế là hai vợ chồng quyết định giữ con đến cùng, mặc cho bố mẹ chồng không đồng ý. Cũng kể từ đó, mẹ chồng không nhìn mặt tôi lấy một lần, bà chê và không ăn những món tôi nấu, nhiều khi chán nản không muốn nấu, bà bảo tôi lười biếng. Bố chồng tôi cùng không kém, ông sẽ gọi ầm nhà nếu tôi chỉ cần dậy muộn một xíu, khi tôi ốm đau, ông bảo qua nhà ngoại bảo bố mẹ để họ chăm!

Dẫu là chịu sự tệ bạc của bố mẹ chồng, tôi cảm thấy may mắn khi có một người chồng yêu thương tôi, anh động viên tôi hằng đêm, cố gắng dành dụm để nhanh chóng ra ở riêng. Nhờ có anh, tôi chịu đựng tới bây giờ, nếu không tôi đã "buông" từ lâu. 

Đau đầu hơn là khi con tôi càng lớn, mẹ chồng tôi càng đặt điều, bà bịa đặt rằng tôi ngoại tình, lừa dối chồng nên giờ con sinh ra mới không giống ai. Và sự thực là con trai tôi không có nét giống tôi, không giống chồng tôi, cũng không giống ai trong họ. Có nhiều lúc vợ chồng tôi cũng hoang mang, không biết nó giống ai, sao lại có những dấu hiệu khác như thế.

Trước đây, khi cháu còn nhỏ, bà chẳng chăm bẳm bế cháu, vậy mà từ khi bà nhận ra cháu có sự khác lạ, bà bế đi khắp nơi, bà giới thiệu với mọi người kèm cùng câu cửa miệng: "chẳng biết nó giống ai". Rồi khi thấy cháu làm hành động bà không vừa ý, bà lại bắt đầu ca thán: "Ngoại hình không giống rồi, bây giờ tính tình cũng không giống. Không biết khi lớn có thành bọn đầu đường xó chợ hay không đây!" 

Ban đầu, tôi nhịn nhục mong ngày được ra ở riêng. Nhưng nhiều lúc ức quá, tôi có đáp trả, mong bà đừng mắng con tôi, cháu bé còn nhỏ, không có lỗi gì để phải nghe những lời nói vô lương tâm như thế từ chính bà nội của mình. Mẹ chồng tôi chỉ cần thấy tôi như vậy, bà liền đòi đưa cháu đi xét nghiệm, bà giật tóc chồng tôi. 

Lúc ấy, tôi chỉ còn biết chạy lên phòng, trong cơn tức giận, tôi vứt xuống mặt bà 1 tập tài liệu, bảo mà tự đọc đi. 

Những tưởng là xét nghiệm ADN đứa trẻ, bà hí hứng đọc, sau cùng bà im bặt rồi lăn ra ngất vì tôi đã bóc trần sự thật.  Bởi sự thực ra trước đây, mẹ chồng tôi từng qua lại với 2 người đàn ông cùng 1 lúc, sau đó bà có bầu và cưới bố chồng tôi, cái thai trong bụng không biết là con ai, mẹ chồng chỉ "phỏng đoán" là con của bố chồng chứ chưa từng đi xét nghiệm. Hơn nữa, càng lớn, chồng tôi lại càng có nét giống bố chồng, tuy không phải là giống y đúc, nhưng vẫn có thể nhìn ra 1 số điểm tương đồng nên bà càng chắc chắn. Còn con tôi sinh ra, dĩ nhiên là sẽ không giống bố chồng cũng như dòng họ nhà chồng rồi.

Tôi chỉ thực sự quyết định đi xét nghiệm nhờ vào lời khuyên của bạn thân từ xưa của mẹ chồng, khi bác nghe tôi kể chuyện mẹ chồng bảo tôi ngoại tình, sinh ra không giống ai trong họ... Bác đã có nói, có thể chồng tôi không phải con trai của bố chồng. Trước khi đi, tôi đã hỏi ý của chồng, may mắn thay, anh đã chấp nhận rằng anh muốn người chịu tổn thương là anh chứ không phải là con, anh sợ sẽ gây ám ảnh tâm lý cho đứa trẻ. 

Trong đêm đó, vốn đã biết chuyện này từ trước, chồng tôi lẳng lặng ẳm mẹ vào phòng rồi lên nhà xếp quần áo. Hai vợ chồng tôi bế cháu rồi dọn ra ngoài thuê phòng ngay trong đêm, để lại mọi chuyện cho bố mẹ chồng tự mình đối mặt với hậu quả mà họ bày ra... 


 

 

 

Thịnh Phạm
Thẻ:

Bình luận

Bạn có thể tham gia bình luận ở đây, để được mọi người cùng chia sẻ và góp ý sau khi đăng nhập